còn gì nữa không?
1. Xét từ chính "Tính Mệnh Khuê Chỉ"
Cuốn sách kết thúc ở đây. Cảnh giới cuối cùng được mô tả là sự trở về với "Đạo", với "Hư Vô", và không còn phân biệt chủ thể - đối tượng. Sách nhấn mạnh rằng, đây chính là lúc "Bản lai diện mục" (gương mặt thật xưa nay) hiện ra một cách trọn vẹn. Hành giả lúc này được gọi là Chân nhân (真人). Về mặt tu luyện, coi như đã "viên mãn", không còn gì để tu nữa.
2. Các khái niệm "vượt lên trên" cả Hư Vô (Phá hư không)
Trong một số dòng thiền và nội đan cao cấp hơn, người ta nhắc đến một bước nữa gọi là "Phá hư không" (打破虚空). Nếu Bước 9 là "Bản thể hư không", tức còn chấp vào cái "Hư không" như một cảnh giới, thì ở tầng cao hơn nữa, cần phá tan cả cái "Hư không" đó:
Ý nghĩa: Không dừng lại, không bám víu vào bất kỳ trạng thái nào, dù là trạng thái "siêu xuất". Phá tan cái "không" để trở về với sự tự nhiên, dung thông, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khái niệm "có - không", "sinh - diệt", "phàm - thánh" nào.
Kết quả: Đạt đến cảnh giới "Vô sở đắc, vô sở bất đắc" (không đắc gì, cũng chẳng có gì là không đắc). Sống một cách hết sức đời thường, không còn dấu vết của sự tu hành, gọi là "huyền phong" (phong thái huyền diệu như gió thoảng).
3. Giai đoạn "Hậu liễu" (后了) – Sau khi đã xong
Nhiều bậc chân tu sau khi đạt được cảnh giới hợp đạo, không ở yên mãi trong cõi tịch diệt, mà "trở lại" để giúp đời. Đây là tinh thần nhập thế của Đạo giáo:
Hóa thân độ thế: Dùng thân nhục thể còn lại (hoặc cố ý tái sinh) để làm việc lợi lạc cho chúng sinh, dẫn dắt người khác. Gọi là "Hậu độ nhân thiên" (sau độ cho người và trời).
Ứng đối thế sự: Sống giữa trần tục nhưng tâm luôn an nhiên, dùng trí tuệ đã đắc để xử lý mọi việc một cách vuông tròn, không vướng bận. Đó là một biểu hiện của "Đạo tại nhật dụng" (Đạo ở trong sinh hoạt hàng ngày).
Bảo nhậm công phu: Dù đã đạt đạo, vẫn cần duy trì sự tinh tấn, tránh để thối thất. Công phu lúc này không còn là có ý thức, mà trở thành bản năng thứ hai: "thường thường vô vi, thường thường giác chiếu" (thường vô vi, thường soi sáng).
4. Quan niệm "Cửu thành chi hậu" (九成之后) – Sau tám, chín thành
Trong một số hệ thống Đạo giáo thâm sâu (như phái Toàn Chân), con đường chia làm rất nhiều cấp bậc. Các bậc "Địa tiên" (tiên đất), "Thần tiên" (tiên thần), "Thiên tiên" (tiên trời). Có thể hình dung:
Lên đến Bước 9: Đạt hàng "Thiên tiên" (hợp Đạo).
Sau đó: Còn quá trình dung hóa, an trụ, và mở ra các "thần thông" hay "độ sinh" cao hơn nữa, mà sách vở gọi bằng những bậc như: "Đạo đức Chân nhân", "Đại La Kim Tiên" – là bậc tối thượng, ngang với vũ trụ.
Tuy nhiên, tất cả những điều này, một lần nữa, không còn là những "khẩu quyết" hay "bước" có phương pháp thực hành cụ thể. Chúng chỉ là những miêu tả về cảnh giới, về cách sống và hành đạo sau khi đã giác ngộ hoàn toàn.
"Sau 9 khẩu quyết này còn gì nữa không?"
Nếu nói về lý thuyết tu luyện trong khuôn khổ nội đan: KHÔNG CÒN. Bước 9 là cứu cánh, là điểm kết thúc của lộ trình "Luyện Tinh hóa Khí – Luyện Khí hóa Thần – Luyện Thần hoàn Hư – Luyện Hư hợp Đạo".
Nếu nói về hành trình của một người tu sau khi đã đạt đạo: CÓ. Đó không phải là một "bước" hay "pháp môn" mới, mà là sự ứng dụng, giữ gìn, và tỏa sáng của cảnh giới đã đạt. Họ có thể sống, hành động, hóa thân, dẫn dắt chúng sinh, và cuối cùng là hòa tan một cách trọn vẹn vào Vũ trụ – một quá trình mà sách gọi là "Vô vi nhi vô bất vi" (không làm gì mà không gì không làm).
Nói một cách hình tượng, 9 bước là con đường leo lên đỉnh núi. Khi đã lên đến đỉnh, bạn không còn "đi lên" được nữa. Nhưng từ đỉnh núi, bạn có thể nhìn xa, hưởng ánh sáng, rồi từ từ đi xuống giúp đỡ những người vẫn đang leo – đó chính là "sau 9 bước".